Người Ý hát trên ban công
mọi căn nhà mở toang cửa sổ
những bài ca bay trên đường phố
những đường phố, cột đèn xanh đỏ
đang kiên nhẫn đợi người …
Người Đức đứng trên ban công
nghệ sĩ phong cầm ôm đàn và hát
trang nghiêm cổ cồn ca vát
bài ca lang thang trên phố không người…
Người Anh đứng trên ban công
những cụ già du dương theo điệu nhạc
khiêu vũ một mình
và hát
lời ca bay bay bay…
Lời ca đi đâu
tiếng hát đi đâu
thành phố rộng rẽ đường nào cũng lạc
những lời ca không tìm được lối về
những lời ca chạy dọc vỉa hè
những lời ca bời bời trên phố
những lời ca động viên nhau hãy cố
đẩy lùi dịch cô rô na…
Cô rô na
vương miện chết chóc lửng lơ trên đầu nhân loại
vương miện hoa bay vi rút châm ngòi
thế giới mệt mỏi lắm rồi
thế giới đau khổ lắm rồi
hàng tỷ người đang tự cách ly
hàng tỷ người đang nghỉ ngờ, đoán định
truy tìm bệnh nhân số không
những số không oan nghiệt
những số không gieo mầm cái chết..
Phong tỏa
cách ly
người Ý ở nước người Ý
người Anh ở nhà người Anh
và người Nga, người Đức, người Hàn
người da đen, da trắng, da vàng
rồi Hà Nội, Việt Nam…
cả trái đất những sắc màu xanh đỏ
ở đâu yên đó
thế giới khoanh vào từng khoanh nhỏ
thế giới không còn phẳng nữa rồi…
Màu trắng bao trùm, ngự trị
áo bờ lu trắng
những bức tường trắng
những chiếc xe màu trắng
lầm lũi chở những thì hài
quấn trong vải trắng
và rồi đây, sẽ rất nhiều người
chỉ còn lại những dòng tên trắng…
con cô vít lửng lơ trong trò chơi đuổi bắt
cô vít trốn đâu rồi
thế giới này sẽ tóm được mày thôi
Không thể chờ đến ngày bạo bệnh
đến phép tính lũy thừa
đến con số kinh hoàng nhảy múa
để biết giật mình, biết sợ
biết yêu thương khi đã quá muộn rồi
Hàng trăm, hàng triệu con người
cả thế giới một màu bờ lu trắng
cả thế giới chung tay ngăn chặn
tiêu diệt cô rô na
cho ngày mai trái đất nở hoa
những bông hoa khoe mình trên nền trắng
những bông hoa thắm sắc màu hy vọng
nở bình yên cõi người
những bông hoa đang thức đợi mặt trời…
Và tất nhiên
cần những bài ca nữa
những bài ca bay lên từ bậu cửa
từ ban công mỗi ngôi nhà, dãy phố
người Đức người Ý người Anh…
những bài ca không cách ly
những bài ca không phong tỏa
những bài ca bay đi làm sứ giả
gửi thông điệp con người:
cuộc sống này vẫn mãi mãi đẹp tươi
dẫu ngày mai là ngày tận thế!

LỜI BÌNH CỦA PGS – TS PHẠM PHƯƠNG THÁI

“RỒI CHÚNG TA SẼ HỒI SINH!”.Thời gian nối kết sự kiện thành lịch sử. Những tháng ngày này là một phần lịch sử mà chúng ta đang dự phần vào.Đại dịch toàn cầu đang ngăn cách con người tiếp xúc nhau trong khoảng cách gần, nhưng lại nối kết toàn nhân loại trong cuộc chiến đấu chung. Những cái chìa tay không chạm vào nhau của các sắc tộc đang nối thế giới này làm một. Những balcony hẹn hò của Romeo và Juliet giờ là nơi đang cất cao tiếng hát cộng đồng, nối kết tình yêu thương và sức mạnh…Những vần thơ trằn trọc trong đêm cách ly đang nối kết mọi biên giới, cất lên niềm hy vọng và chiến thắng…Xin gửi đến các bạn một trong những bài thơ hôm nay như thế, để chúng ta cùng nối kết với toàn nhân loại, để chúng ta lưu lại một phần lịch sử mong đừng bao giờ lặp…

( Nguyễn Kiến Thọ .3/4/2020)

avatar
  Theo dõi  
Notify of